Những mối quan hệ mãi không thành tên

Không là người yêu cũng không phải là những người bạn thân thiết, cứ ở cạnh đời nhau như thế, đủ bình an và đủ hạnh phúc tất nhiên cũng đủ cả những hy vọng và thất vọng. Ở đời ai mà chẳng phải hợp tan mươi lần để biết niềm đau và nỗi nhớ là những thứ có thật, còn hạnh phúc phải chật vật lắm mới len lỏi nương mình giữa lúc vô chừng…







Tập buông tay hay gửi lời tạm biệt cho những ai mãi không thuộc về mìnhCon người thật lạ lùng, gặp nhau để làm gì rồi yêu nhau làm chi khi đến một ngày nào đó buông lơi đôi bàn tay… Nhưng đó là góc nhìn của kẻ thứ ba - người ngoài cuộc. Còn những kẻ trong cuộc? Họ đã cố gắng rất nhiều để có thể duy trì một mối quan hệ vốn dĩ đã ngấp ngửa và chập chừng này.


Chúng ta hay đổ lỗi cho con tim thay vì trách móc lý trí nhưng một tình yêu muốn đi xa là một tình yêu cần lý trí. Đừng cứ mãi: “Phải chi ngày đó mình đừng yêu nhau, thì giờ chẳng phải đau đớn một mình trong những ký ức như thế này”, “Giá như ngày xưa mình đừng yêu người ta bằng một tình yêu nồng nhiệt và chân thành như thế”, “Giá như mình đừng gặp nhau…”, “Giá như…”. Nếu có thể xảy ra hai chữ “giá như” thì chúng ta đã chẳng bao giờ hối hận vì bất kì quyết định nào trong đời chứ không phải chỉ mỗi chuyện yêu! Nhưng bạn biết đấy, trên đời này chẳng bao giờ là tồn tại hai chữ “giá như”.

Tập buông tay hay gửi lời tạm biệt cho những ai mãi không thuộc về mìnhNếu đã yêu nhau xin hãy cứ tiến tới, chúng ta có thể cho mình một phép thử bởi lẽ không phải tất cả những người chúng ta thích đều phù hợp. Họ có thể là những mảnh ghép hoàn hảo song cũng có thể làm những mảnh vỡ, bất cứ lúc nào cũng có thể cứa vào tay. Vì vậy chúng ta được quyền thử, được quyền nói ra tình cảm của mình kể cả khi có thể bị khước từ.

Tập buông tay hay gửi lời tạm biệt cho những ai mãi không thuộc về mìnhThà một lần từ bỏ những niềm vui nho nhỏ, từ bỏ những lần dũng cảm lắm mới dám cầm tay thật chặt, từ bỏ vòng ôm dưới những làn gió lạnh luồn vào tóc rối đi qua phố phường… còn hơn ôm mộng tưởng mỗi ngày mong ngóng tình cảm nhiều hơn một chút để rồi lại tự giận người, giận mình mà không nói được lý do.

Gửi lời chào tạm biệt đến những người mãi chẳng thuộc về

Tập buông tay hay gửi lời tạm biệt cho những ai mãi không thuộc về mìnhTại thời điểm hiện tại, với chúng ta, từ bỏ một thứ không thuộc về mình, nghe dẫu có đơn giản hay nhẹ nhàng đến cách mấy cũng là một việc làm khó khăn đến nao lòng, dẫu sao, đó cũng là việc cần làm và buộc phải làm. Cơn đau dẫu là đau song ngắn ngủi, còn hơn mãi nhói lòng vì một người. Người ta thường nói ” Cánh cửa này đóng lại sẽ có cánh cửa khác mở ra”. Tình yêu cũng vậy, không yêu người này sẽ lại có người khác. Ai rồi cũng sẽ có một người chờ ta ở trước, rồi sẽ có một người cho ta cảm thấy an toàn, một nơi để nương tự, một mái ấm để dẫu có đi đâu cũng sẽ trở về, quệt những giọt nước lăn khi ta khóc, cười cùng ta khi ta vui, pha cho ta cốc sữa khi bình mình lên và cho ta dựa vào lúc chiều tà… Nhưng trước tiên phải đau trước đã…

Tập buông tay hay gửi lời tạm biệt cho những ai mãi không thuộc về mìnhRồi sẽ là những nhớ nhung suốt một ngày dài, những vết nhớ như một sợi chỉ mảnh được may sâu vào hệ thần kinh vốn nhập nhằng để rồi lại cứa vào sâu hơn mỗi khi trời trở lạnh. Nhưng rồi sẽ nhẹ nhõm và an nhiên. Rồi sẽ là những tin nhắn muốn gửi đi nhưng rồi lại không đủ lòng can đảm, thà cứ một lần tàn nhẫn còn hơn cứ nương tựa vào nhau mà không biết ngày sau rồi sẽ ra sao, hay mối quan hệ này sẽ bước đến tình yêu hay không. Thà cứ hụt hẫng và trống trải mỗi lần khi bắt gặp những cảnh cũ, những tách cà phê không dám khuấy sâu còn hơn khoác một chiếc áo tình yêu không đủ ấm. Tự nhủ lòng mình rồi sẽ ổn, sẽ ổn thôi mà…

Tập buông tay hay gửi lời tạm biệt cho những ai mãi không thuộc về mình
Chúng ta bắt đầu già đi, để quên một người chắc không còn khó khăn như hồi còn trẻ, để từ bỏ một thứ không thuộc về mình không đến nỗi chết đi sống lại. Hãy cứ để chúng ta xa nhau, không nói năng gì, cứ để mọi thứ rơi rụng theo thời gian. Chúng ta suy cho cùng chỉ là những kẻ cố chấp nhưng lại dễ yếu lòng, hãy một lần để những thứ mơ hồ xuống và dành mối bận tâm cho những việc khác. Đã không là gì của nhau thì đừng cố gắng là gì của nhau thêm nữa, mỗi người đều có một con đường để chọn, một tình yêu để yêu, một giấc mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ của họ.

Tập buông tay hay gửi lời tạm biệt cho những ai mãi không thuộc về mìnhGặp được nhau trong đời cũng đã là duyên hà cớ sao vội trách duyên mỏng. Phải lòng nhau đã là tình vội sao trách tình không sâu khi chính bản thân mình còn không can đảm để yêu thương đong đầy… Tự an ủi cho chính bản thân mình: ” Cái gì qua thì nó cũng đã qua, cái gì xưa cũ thì là cũ. Có níu kéo hay dằn vặt thì cũng chỉ là vậy thôi. Cứ cố chấp hoài không buông chỉ khiến cho trái tim bé nhỏ của chính bản thân mình bị dằn vặt đau đớn khôn nguôi mà thôi.”. Tập buông tay và tập nói cả lời tạm biệt với những thứ mãi có cố gắng không thuộc về mình. Vì đó nếu đã là của mình thì dĩ nhiên nó đã thuộc về mình từ lâu rồi, chứ chẳng cần phải ra tay giành giật nó như thế này…

 -ST